Luật
Tiền Phong – “ Quyền im lặng” được thể hiện gián tiếp ở nhiều điều luật của Bộ
Luật Tố tụng hình sự 2015 (có hiệu lực từ ngày 1/7/2016) khi cho phép người bị
bắt không buộc phải đưa ra lời khai chống lại mình hoặc nhận có tội.
Từ
1/7/2016, Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015 với rất nhiều quy định mới có ảnh hưởng
và tác động đến việc bảo đảm quyền con người trong lĩnh vực tư pháp hình sự sẽ
có hiệu lực. Trong đó đáng chú ý là quy định về “quyền im lặng" của bị
can, bị cáo. Tuy nhiên quyền này không được ghi nhận trực tiếp mà thể hiện gián
tiếp trong một số điều luật. Cụ thể:
Điểm
e Khoản 1 Điều 58 Bộ luật TTHS 2015 quy định người bị giữ trong trường hợp khẩn
cấp, người bị bắt trong trường hợp phạm tội quả tang và người bị bắt theo quyết
định truy nã có quyền trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa
ra lời khai chống lại mình hoặc buộc phải nhận có tội.
Khoản
2 của Điều 59, Điều 60, Điều 61 quy định người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có “quyền
trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại
chính mình hoặc buộc phải nhận mình có tội”.
Như
vậy, có thể hiểu người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có quyền tự chủ
khai báo. Những gì bất lợi, họ có thể không buộc phải khai báo cũng như không
buộc phải nhận mình có tội trước cơ quan tiến hành tố tụng hình sự. Đây được
coi là một nội dung của "quyền im lặng" nhằm bảo đảm tính minh bạch của
pháp luật.
Ngoài
ra, “quyền im lặng” còn được ghi nhận gián tiếp trong một số Điều luật khác. Điểm
b Khoản 1 Điều 73 quy định người bào chữa có quyền có mặt khi lấy lời khai của
người bị bắt, bị tạm giữ, khi hỏi cung bị can và nếu người có thẩm quyền tiến
hành lấy lời khai, hỏi cung đồng ý thì được hỏi người bị bắt, người bị tạm giữ,
bị can. Sau mỗi lần lấy lời khai, hỏi cung của người có thẩm quyền kết thúc,
người bào chữa có thể hỏi người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can.
Khoản
3 Điều 309 cho phép tại phiên toà, trong giai đoạn xét hỏi nếu bị cáo không trả
lời các câu hỏi thì Hội đồng xét xử, Kiểm sát viên, người bào chữa, người bảo vệ
quyền và lợi ích hợp pháp của bị hại, đương sự tiếp tục hỏi những người khác và
xem xét vật chứng, tài liệu có liên quan đến vụ án. Khi được chủ tọa phiên
tòa đồng ý, bị cáo được đặt câu hỏi với bị cáo khác về các vấn đề có liên quan
đến bị cáo.
Quy
định nhiệm vụ chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan có thẩm quyền tiến hành tố
tụng cũng là một cách công nhận gián tiếp “quyền im lặng”. Điều 15 bộ luật này
nêu rõ người bị buộc tội không buộc phải chứng minh là mình vô tội…
Cần
lưu ý quyền im lặng không loại trừ quyền khai báo của người bị buộc tội, do đó
người bị tạm giữ, tạm giam, bị can, bị cáo có quyền khai báo sau khi được giải
thích về quyền im lặng. Việc nhận tội của bị can, bị cáo luôn được xem là tình
tiết giảm nhẹ trong quyết định hình phạt đối với bị cáo.
Luật
Tiền Phong chuyên cung cấp các thông tin pháp luật và tư vấn pháp luật nhanh
chóng, đảm bảo, uy tín. Hãy liên hệ với chúng tôi theo tổng đài tư vấn pháp luật 19006289 để được
các chuyên viên giàu kinh nghiệm giải đáp mọi thắc mắc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét