Luật Tiền Phong - Băng ghi âm là một nguồn chứng cứ theo quy định
của pháp luật. Tuy nhiên, khi nào băng ghi âm được coi là một nguồn chứng cứ
thì lại là một vấn đề?
Theo quy định tại Điều 81 Bộ luật tố tụng dân sự sửa đổi bổ sung năm
2011: Chứng cứ trong vụ việc dân sự là những gì có thật được đương sự và cá
nhân, cơ quan, tổ chức khác giao nộp cho tòa án hoặc do tòa án thu thập.
Điều 82 quy định chứng cứ được thu thập từ các nguồn sau:
- Các tài liệu đọc được, nghe được, nhìn được;
- Các vật chứng;
- Lời khai của đương sự;
- Lời khai của người làm chứng;
- Kết luận giám định;
- Biên bản ghi kết quả thẩm định tại chỗ;
- Tập quán;
- Kết quả định giá tài sản, thẩm định giá tài sản;
- Các nguồn khác mà pháp luật có quy định.
Dựa
vào các quy định trên có thể thấy rằng: băng ghi âm cũng được coi là một nguồn
chứng cứ bởi nó là một loại tài liệu nghe được. Tuy nhiên theo quy định tại Điều
83 về việc xác định chứng cứ thì “Các tài liệu nghe được, nhìn được được
coi là chứng cứ nếu được xuất trình kèm theo văn bản xác nhận xuất xứ của tài
liệu đó hoặc văn bản về sự việc liên quan tới việc thu âm, thu hình đó”. Do đó,
điều kiện để được coi là chứng cứ đối với băng ghi âm cần phải đảm bảo thêm điều
kiện là phải xuất trình thêm được văn bản xác nhận xuất xứ của băng ghi âm đó
hoặc tài liệu chứng minh về sự liên quan tới việc ghi âm đó. Như vậy, pháp luật
đã quy định rất cụ thể về điều kiện đối với băng ghi âm để trở thành một nguồn
chứng cứ. Và đương nhiên nếu không đáp ứng được điều kiện như trên thì băng ghi
âm chỉ có thể được coi là một nguồn tài liệu có giá trị tham khảo trong quá
trình thu thập chứng cứ giải quyết vụ án.
Trong
thực tế, nếu cả 2 bên đương sự đều thừa nhận đoạn băng ghi âm chính là cuộc nói
chuyện giữa 2 bên và thừa nhận nội dung cuộc nói chuyện đó là sự thật thì vấn đề
trở nên dễ dàng hơn. Tòa án công nhận băng ghi âm đó là chứng cứ và Tòa án sẽ
dùng nó để tiếp tục tìm kiếm các nguồn chứng cứ khác liên quan cho việc giải
quyết vụ án.
Tuy
nhiên, nếu trường hợp một bên phía đương sự không thừa nhận người nói chuyện trong
cuộc nói chuyện được ghi âm lại đó là mình, cũng không đồng ý giám định giọng
nói của mình thì câu chuyện sẽ phức tạp hơn. Bởi lẽ, nghĩa vụ chứng minh thuộc
về người có yêu cầu. Bên cung cấp băng ghi âm cho Tòa có nghĩa vụ chứng minh giọng
nói trong băng ghi âm là của bên kia, bên kia thì có quyền không cung cấp mẫu
giọng nói để giám định vì không có nghĩa vụ phải chứng minh. Đồng thời cũng
không có quy định nào buộc họ phải có nghĩa vụ hợp tác với bên cung cấp băng ghi
âm khi họ không muốn.
Trên đây là bài viết chia sẻ ý kiến của Luật Tiền Phong về vấn đề: Băng ghi âm được coi là chứng cứ khi nào?. Hãy chia sẻ ý kiến của bạn cùng với chúng tôi. Nếu có gặp thắc mắc, liên hệ với chúng tôi để được tư vấn pháp luật qua số máy 1900 6289
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét